Chinh Phục Trên Đầu Lưỡi - "Chương 21: Chương 21"

Chương trước Chương tiếp


Thẩm Giáng Niên đã sống gần 30 năm, cô chưa bao giờ nghiện bất cứ thứ gì, từ nhỏ đến lớn, Thẩm Giáng Niên luôn tỏ thái độ thờ ơ với người ngoài và phớt lờ với mọi thứ xung quanh.

Có không ít nhiều người đều bị lừa tình bởi cái vẻ bề ngoài này.
Lê Thiển là người từng chứng kiến sự lừa tình của Thẩm Giáng Niên, lúc còn đi học, để có thể thu hút sự chú ý của các chàng trai, cô ấy còn sáng tạo ra những lần ngẫu nhiên gặp được.

Cô ấy sẽ vờ làm ra vẻ lơ đãng, che giấu tâm tư thầm kín của bản thân, sau đó sẽ âm thầm tiếp cận người ta, đây chính là Thẩm Giáng Niên ngày xưa.

Lê Thiển từng cười nhạo vì cái tính trẻ con của cô ấy, "Nếu thích thì cứ quang minh chính đại mà gặp, nhìn cậu thế này mà còn sợ người ta từ chối nữa sao?
Thẩm Giáng Niên chỉ cười nói, cô chỉ hiếu kỳ mà thôi, cũng không có thích người ta, nếu thực sự thích cô sẽ chủ động.

Cho dù, Thẩm Giáng Niên dùng chiêu thức gì thì cuối cùng cô vẫn sẽ đạt được mục đích của cô.
Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Giáng Niên chưa bao giờ mất đi lý trí, điều này Lê Thiển cũng không biết, cho nên trong mắt Lê Thiển, Thẩm Giáng Niên càng trưởng thành thì càng thản nhiên, nhưng Lê Thiển không biết rằng, cái vẻ thản nhiên của Thẩm Giáng Niên thực ra là bởi vì mỗi một chuyện xảy ra, chỉ cần Thẩm Giáng Niên muốn thì luôn kiểm soát được bản thân.

Nhưng mà khi gặp được Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Giáng Niên như gặp được khắc tinh, suy nghĩ, thân thể và tim cô ấy...!đều nằm ngoài tầm kiểm soát.

Lần này mất kiểm soát, khiến cô ấy trở tay không kịp, bởi vì đã rơi vào cạm bẫy, cho nên không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ lo nghĩ đến việc say đắm vào đó.
Đêm nay, hãy cứ để cô say đắm, dẫu cánh cửa địa ngục có mở ra, thì cũng hãy đợi sương tan đi.
"Mở chân ra đi." Thẩm Thanh Hoà vỗ vỗ khuôn mặt hồng hào của Thẩm Giáng Niên, sau đó cúi đầu, "Mở ra đi, sau đó nhắm mặt lại, tôi sẽ làm cho em bay lên tầng mây cao." Thẩm Giáng Niên thẹn thùng, nhưng vẫn phối hợp, nhưng mà chỉ hơi mở ra.
Thẩm Thanh Hoà không cần dùng nhiều sức đã tách được hai chân Thẩm Giáng Niên ra, mặc dù Thẩm Thanh Hòa đã nói cô nhắm mắt lại, nhưng mà cô cũng chẳng phải là một đứa trẻ ngoan, mắt thấy đầu Thẩm Thanh Hoà dần dần đi xuống, cô mới hiểu được Thẩm Thanh Hoà đang muốn làm gì, "Đừng!" Thẩm Giáng Niên muốn khép chân lại cự tuyệt, nhưng mà không có cách nào để trốn.
Thẩm Thanh Hoà chuẩn xác mà chạm vào nơi bắt đầu của cơn giải toả, đầu lưỡi nóng bỏng chạm nhẹ, khiến Thẩm Giáng Niên đang vùng vẫy lập tức mềm nhũn, "A~ ha~" Một giọng rên rỉ mang theo sự run rẩy, "A~ đừng, đừng như vậy ~ em không chịu nổi~"
Thẩm Giáng Niên nói đứt quãng, "A ~ quá, quá sâu ~" Đầu lưỡi Thẩm Thanh Hoà hơi xâm nhập vào bên trong, khiến nơi trống rỗng Thẩm Giáng Niên có cảm giác được lấp đầy, "Thanh Hoà, Thanh Hoà, em, em thật sự...!rất thích người...!a~ a~, cảm giác sắp chết ~" Thẩm Giáng Niên ngẫu hứng bày tỏ, cô căn bản không biết bản thân đang nói cái gì.
Cô chỉ biết, giờ phút này đây, cô thuộc về Thẩm Thanh Hoà, người này đang kiểm soát cơ thể cô.
Thẩm Giáng Niên chưa trải sự đời, cho nên cơ thể vô cùng nhạy cảm, chỉ vài lần nhấp nhô thôi, mà Thẩm Giáng Niên đã lên đạt đỉnh cao trào.

Phía dưới thân co thắt, chảy ra rất nhiều mật dịch, Thẩm Giáng Niên thở gấp, giơ tay che mắt lại, có cảm giác như đang ở trên mây.
"Đừng liếm nữa~" Thẩm Giáng Niên muốn đẩy Thẩm Thanh Hoà ra, nhưng tay đã bị Thẩm Thanh Hoà nắm lấy, mười ngón tay đan vào nhau, nhẹ nhàng liếm lấy đoá hoa đang nở rộ, "Tôi làm, tôi sẽ chịu trách nhiệm." Thẩm Giáng Niên thẹn thùng nhìn xuyên qua khe ngón tay, thấy Thẩm Thanh Hoà vùi đầu vào giữa chân cô, người vẫn xinh đẹp không có ai sánh bằng, tư thế thuần phục dưới người cô, khiến thân dưới Thẩm Giáng Niên đông cứng lại.

Thẩm Thanh Hoà rất đẹp, cô cũng muốn được chạm vào Thẩm Thanh Hòa, cô kéo Thẩm Thanh Hoà hoà lên, bắt chước dáng vẻ của cô ấy, khi tay cô trượt xuống dưới, thì Thẩm Thanh Hoà đã bắt lấy tay cô.

Thẩm Giáng Niên cố gắng thoát ra nhưng không thành công, cô dừng lại, thở nhẹ hỏi, "Người không muốn sao~" Thẩm Thanh Hoà liếc nhìn cô, tay vẫn nắm chặt cổ tay cô, "Em thoải mái là được ~"
"Nhưng mà em cũng muốn làm như thế với người ~" Cơn sóng tình thứ nhất đã hạ xuống, một Thẩm Giáng Niên thẹn thùng đã trở lại, nhưng mà đầu óc vẫn còn choáng, cho nên, tay cô lần nữa vùng vẫy thoát ra, "Để cho em hôn phía dưới của người~ được không?" Thẩm Thanh Hoà mím môi.
Thử vài lần nhưng đều thất bại, Thẩm Giáng Niên ý thức được Thẩm Thanh Hoà không muốn để cô chạm vào, trong lòng dâng lên đầy chua xót và thất bại chưa từng có, "Là người không thích em sao?" Cuối cùng, Thẩm Giáng Niên không nhịn được hỏi ra, lại sắp muốn khóc.
"Không phải...." Thẩm Thanh Hoà ôm lấy Thẩm Giáng Niên đang co rúm trong lòng ngực cô, Thẩm Giáng Niên nức nở hỏi, "Thế tại sao?"
"Ừm...." Thẩm Thanh Hoà dừng một chút, "Đã lâu rồi không bị chạm vào." Lời này không ngờ lại làm dịu đi nỗi chua xót của Thẩm Giáng Niên, "Vậy em có thể chứ?" Cô thử thăm dò, ngượng ngùng chạm vào mặt và tại Thẩm Thanh Hoà, "Để em chạm vào ~ liếm ~ em cũng muốn làm người thoải mái~"
"Thẩm Giáng Niên~" Hơi thở Thẩm Thanh Hoà đầy nặng nề.
"Hửm~"
"Tôi cần phải đi vào...."
"Sao?" Thẩm Giáng Niên khẽ hỏi bên tai Thẩm Thanh Hoà, "Đi vào cái gì?"
"Vào bên trong cơ thể, mới có kh oái cảm, mới có thể chấp nhận đối phương chạm vào...." Thẩm Thanh Hoà cố gắng nói khéo léo, Thẩm Giáng Niên kéo khoảng cách ra, "Là vậy sao, là người cần đi vào trong cơ thể em à?" Cô nhớ tới cái gì đó, "Dùng tay đi vào sao?"
"Ừa." Ánh mắt Thẩm Thanh Hoà sáng ngời, "Cho nên...."

"Một ngón tay có thể làm cho người ta sướng à?" Đến giờ, Thẩm Giáng Niên vẫn chưa nắm bắt được điểm mấu chốt, đặc biệt là sau khi gặp Thẩm Thanh Hòa, cô luôn lạc lối.
"Tôi có thể làm cho em sướng lên tận trời mây, em có muốn thử không~" Thẩm Thanh Hoà nhìn thấy cái dáng vẻ tò mò của cô, cả tinh thần lẫn thể xác đều hứng phấn, đã lâu rồi cô không có khao khát chạm vào người khác như lúc này.
"Vậy, người nhẹ chút nha, em vẫn còn là...." Thẩm Giáng Niên nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, "Lần đầu tiên." Nhưng mà Thẩm Thanh Hoà vẫn nghe thấy, có chút không thể tin được, mặc dù đã 30 tuổi nhưng vẫn là xử nữ, cũng chẳng có gì ghê gớm, nhưng mà Thẩm Giáng Niên lại xinh đẹp, ưa nhìn, vóc dáng chuẩn chắc hẳn có rất nhiều người theo đuổi cô ấy.

Biết được đây là lần đầu của Thẩm Giáng Niên, ngược lại Thẩm Thanh Hoà càng cẩn thận hơn, "Thẩm Giáng Niên, em đã suy nghĩ kỹ chưa, lần đầu của em, thực sự cho tôi sao?" Thẩm Thanh Hoà không phải là người coi trọng lần đầu tiên, nhưng mà cô coi trọng người.
"Thẩm Thanh Hoà~"
"Ừa."
"Người sẽ vẫn luôn đối xử tốt với em chứ?"
"Tốt của em là theo kiểu nào?" Thẩm Thanh Hoà rất nghiêm túc cùng cô thảo luận vấn đề này, "Tôi cần phải làm rõ cái em nói tốt là tốt theo kiểu nào."
Bỗng nhiên, Thẩm Giáng Niên có cảm giác bất lực, cô chỉ đơn giản hỏi vậy thôi, Thẩm Thanh Hoà hoàn toàn có thể trả lời qua loa với cô, nhưng mà Thẩm Thanh Hoà lại cố tình nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức không thú vị, cái biểu cảm nghiêm túc đó giống như là sợ cô sẽ quấn lấy người không buông tha.

Mặc dù, cô cũng muốn lắm suy nghĩ cho kỹ, nhưng mà bây giờ trong đầu cô chỉ toàn là sắc dục.
Thẩm Giáng Niên rũ mắt xuống, ôm lấy Thẩm Thanh Hoà, ở bên tai cô ấy nói, "Thanh Hoà, bắt đầu đi." Nếu nói vừa rồi chỉ là màn mở đầu đã làm Thẩm Giáng Niên không chịu nổi, thì những gì tiếp theo Thẩm Thanh Hoà làm, khiến cô thật sự không nghĩ được gì hết, chỉ có thể mở miệng rên rỉ.

Tiếng rên thật lớn, đặc biệt là lúc Thẩm Thanh Hoà nói, "Bảo bối, tiếng rên của em thật dễ nghe, rên cho tôi nghe đi, tôi thích~" Thẩm Giáng Niên hoàn toàn thả lỏng bản thân phiêu dạt nơi xa, vì hạnh phúc của cô, vì kh oái cảm của bản thân, cho nên cô càng rên lớn hơn, "A a a? Nhanh lên, nhanh lên nữa đi, dùng thêm sức nữa a~ a a!" Mỗi lần Thẩm Thanh Hoà khiêu khích cô, đều dừng ngay đúng chỗ.
Nghe nói lần đầu tiên rất đau, nhưng mà Thẩm Giáng Niên hoàn toàn không có cách nào cảm nhận được, bởi vì cô đã sướng lên tận trời mây, Thẩm Thanh Hoà dùng sức vừa đủ, dưới cơ thể cũng được kiểm soát hoàn toàn, ngực bị đầu lưỡi nóng bỏng của Thẩm Thanh Hoà khiêu khích, làm Thẩm Giáng Niên lần đầu tiên mở ra một chân trời mới cho cuộc đời của cô.
Phía dưới co rút kéo dài vài phút, cô chưa kịp hoàn hồn, thì Thẩm Thanh Hoà lại lần nữa lấp đầy nó, "Phản ứng bên trong em thật tốt." Giọng nói của Thẩm Thanh Hoà thật nhẹ nhàng, không giấu được niềm vui ở trong đó, cho nên Thẩm Giáng Niên cũng vui theo, giọng nói có chút khàn, "Người thích sao~"
"Thích~" Môi Thẩm Thanh Hoà vẫn còn du ngoạn, trong lúc Thẩm Giáng Niên sơ hở, đã đẩy đầu lưỡi đi vào, "A~ người thật xấu xa...!em còn chưa sẵn sàng ~ a ư a~" Thẩm Giáng Niên thút thít, phía dưới cô không chịu nổi sự xâm nhập của Thẩm Thanh Hoà, cứ thế bỏ mặc Thẩm Thanh Hoà trêu đùa, "Bảo bối ~ thoải mái không~" Thẩm Thanh Hoà gọi cô là bảo bối, tim Thẩm Giáng Niên tê dại, "Thoải mái ~ cho em đi~"
Đêm đó, vào vào ra ra không biết bao nhiêu lần, thể lực Thẩm Thanh Hoà tốt đến Thẩm Giáng Niên không ngờ được, cuối cùng, Thẩm Giáng Niên chịu không nổi nữa, "Bảo bối, em bị người làm cho hỏng rồi." Cô cũng bạo gan gọi người ta là bảo bối.
Thẩm Thanh Hoà không có phản đối, vẫn còn vui đùa trước ngực Thẩm Giáng Niên, tay còn ở phía dưới sờ sờ, "Bên em trong phản ứng tốt quá, tôi thích, với lại phía dưới em rất đẹp, hồng hào mềm mại, nhìn là muốn liếm rồi." Nói xong, lại lần nữa vùi đầu xuống, cày ruộng.
Thẩm Giáng Niên thẹn thùng nói không nên lời, nhưng mà cô rất vui bởi vì cô cảm giác Thẩm Thanh Hoà rất thích cơ thể cô.
Cuối cùng, vẫn là Thẩm Giáng Niên hết lần này đến lần khác xin tha, còn muốn hát cho Thẩm Thanh Hoà một bài, Thẩm Thanh Hoà mới chịu buông tha cô, nằm xuống bên cạnh ôm lấy cô, "Muốn hát gì?"
Người đẹp say sưa cười nói, "Em muốn hát bài One night in Beijing cho người nghe." Thẩm Thanh Hoà không biết bài hát này, còn Thẩm Giáng Niên là người Bắc Kinh chính hiệu, hát tiếng phổ thông cực kỳ chuẩn, nhưng mà cô vẫn không quên được giọng nói đặc trưng của người Bắc Kinh, cho nên hát lên bài hát ấy đậm chất nồng nàn, bởi vì là giọng nữ cho nên nghe ra càng tinh tế ôn nhu, cô hát bài hát ấy mang theo sự bi thương u sầu.

Thẩm Thanh Hoà im lặng ôm lấy Thẩm Giáng Niên, Thẩm Giáng Niên hát đi hát lại nhiều lần, lần cuối cô bật khóc, khẽ nói, "Bài hát này, dịch ra tiếng trung là một đêm ở Bắc Kinh, hát tặng người.

Ngủ ngon, Thẩm Thanh Hoà.".



© 2023. WebDocSach
Mọi chi tiết về bản quyền, yêu cầu sách, góp ý xin gửi về email : [email protected]